Con chỉ muốn là người bình thường…

Nhiều bậc phụ huynh cứ muốn con họ phải hơn người, phải nổi tiếng, phải là thần đồng, phải vượt trội so với bạn bè…thì họ mới thấy an lòng.

Trong hầu hết các trường hợp họ quên nghĩ đến cảm giác của con. Điều đó suy cho cùng là đúng hay sai?

Học cho ai?

“Con có biết ba mẹ đã vất vả như thế nào để cho con được đến trường không?”

“Con có thấy ngoài kia, bao nhiêu người không có cơm ăn không? Con có biết họ them khát đi học thế nào không hả?”

“Mẹ, cha thất vọng về con quá! Tháng sau con phải đến nhà thầy A, cô X học thêm cho cha, mẹ nghe chưa? Con phải được 10 điểm, 9 điểm cũng không được…”

Bạn cảm thấy hạnh phúc vì được cha mẹ vẽ đường sẵn cho chạy, hay đau khổ và uất ức vì không bao giờ tìm thấy được sự tự do, không thể quyết định được gì cho chính cuộc đời mình?

Nhan nhãn bên tai tôi, trước mắt tôi, trong xóm trọ hay ngay cả ở các ngã tư, ngã ba đường mỗi sáng, mỗi chiều… tôi đã bắt gặp những đòi hỏi, những áp đặt của cha mẹ làm tôi đau đáu.

Cha mẹ đã can thiệp quá sâu vào đời sống riêng tư của con mình. Đến nỗi khi phải đưa ra lựa chọn là “sáng nay ăn bánh mì hay ăn xôi” , nhiều em cũng không thể đưa ra chọn lựa… và đó là việc của cha, mẹ… Các em không có khả năng làm chủ và đưa ra quyết định của mình, lúng túng và mất phương hướng nếu không có cha mẹ hậu thuẫn.

Các em bây giờ không giống như chúng tôi ngày trước – đi học một buổi, chăn trâu một buổi, biết đi kiếm củi, bắt cá… để lo bữa ăn, đi học không bao giờ phải học thêm, chọn ngành thi đại học là tự chọn, cha mẹ chỉ hướng dẫn, đi thi là tự đi… còn thực tế bây giờ, nhất là ở các thành phố lớn, các em bị bắt học suốt ngày, tối về lại phải học vẽ, học đàn, học múa, học thêm, học Anh văn… đến thở không ra hơi… Tuổi thơ của các em mất đi cái gọi là hồn nhiên… để rồi có người lớn lên, đôi lúc ngậm ngùi “cho tôi xin một vé về tuổi thơ”…

Dường như con cái trong xã hội hiện nay đa phần không phải là học cho mình mà là học cho danh dự của cha mẹ, cho địa vị, cho ước muốn, cho kì vọng của chính cha mẹ.

Cha mẹ xin đừng quên, trẻ đang học cho chính bản thân các em.

Hãy để các em được sống bình thường

Nếu từng là lớp trưởng, bí thư… bạn sẽ hiểu cảnh “trên đe dưới búa” là gì. Trên thì phải học giỏi gương mẫu như mong đợi của thầy cô, dưới phải hòa đồng, thân thiện và không cửa quyền mà hiếp đáp bạn bè… Là lớp trưởng, bí thư mà vi phạm một lỗi nhỏ là cả lớp dè bĩu, dèm pha… lớp trưởng này, lớp trưởng nọ, còn thầy cô thì quở phạt, trách móc… đủ điều.

Là một học sinh giỏi suốt 5 năm liền, hễ học hơi tụt dốc một tí là mẹ cha la rày, bạn bè chê bai, còn chính bản thân các bạn bị “ám thị” mình là con ngoan – trò giỏi – bạn hiền nên sẽ rất đau khổ và lo lắng… Nếu không vượt qua được thì điều gì cũng có thể xảy ra.

Nếu là một học sinh bình thường, một thành viên bình thường trong lớp, học trung bình khá thôi thì bạn sẽ không quá buồn khi bị điểm kém, sẽ thấy vui khi được điểm cao. Nếu cha mẹ xem các em là người bình thường sẽ không bắt các em học đủ thứ “cầm – kì – thi – họa” mà để các em được lựa chọn, để  có thời gian thư giãn, vui vẻ với bạn bè… Vì thế mà những bạn này cân bằng cuộc sống tốt hơn. Trải qua những lúc điểm kém, hay bị bạn bè bắt nạt… sẽ giúp các bạn biết ứng phó và vượt qua sau này gặp những vấn đề lớn hơn. Được vui chơi cùng bạn bè sẽ hình thành tình cảm, các mối quan hệ xung quanh, giao tiếp ứng xử… tốt hơn những bạn suốt ngày chỉ biết học và luôn được cha mẹ chở che…

Con chọn sư phạm à? Không được phải học kinh tế, sư phạm thì chỉ có nghèo suốt đời con ạ! Cao thượng thì có nhưng cao thượng không hái ra tiền… Con hiểu chưa?

Cha mẹ có mình con, con không thừa kế công ty thì ai sẽ làm?

Bạn có thấy những điệp khúc này quen không?

Bạn có từng là cô bé, cậu bé được giáo huấn và kỳ vọng theo cách ấy không?

Cha mẹ mong con luôn an toàn, nên đã sai lầm khi luôn bảo bọc con, không cho con được tự đứng trên đôi chân của mình, tự chịu trách nhiệm cho những sai lầm của mình. Cha mẹ cố vẽ ra hình tượng tương lai của con là diễn viên, ca sĩ , doanh nhân… mà không biết bạn thích làm nhiếp ảnh, muốn là giáo viên hay muốn là một tài xế bình thường như ông hàng xóm…

Nếu suy xét kĩ và thật bình tĩnh nhìn nhận lại các bạn ở nông thôn với thành thị, thời của mình với thời nay… Cha mẹ sẽ thấy, mình đã tự vẽ cho con một bức tranh phi thường, thậm chí là khập khiễng hoặc bất thường so với khả năng của con mình, so với những bạn bè khác và ngay chính với ước muốn của chính mình, chính các bạn.

Hãy để các em được phát triển bình thường, đừng kì vọng thái quá, đừng quan tâm thái quá vào cuộc sống và sự phát triển tự nhiên của con vì “cái gì quá cũng không tốt!” Cha mẹ đừng để có lúc phải quay lại mà trách móc: Sao con tôi lại thiếu kỹ năng sống, sao lại suy nhược cơ thể, sao lại bệnh tâm lý… hay thậm chí là những điều tệ hại hơn.

Quan tâm con là tốt, giáo dục con và đặt kì vọng ở con là tốt… nhưng đừng bắt các em phải gượng ép sống theo sự lập trình của mình, cha mẹ nhé!

Hãy để các em được trở thành một người bình thường như chính những gì các em có.

This entry was posted in Kỹ năng mềm and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *