Nhìn không qua lớp bạc

Paul, một đại gia trong ngành ngân hàng vốn tính tình nóng nảy, thấy cái gì xung quanh cũng không vừa ý nên cuộc sống luôn luôn có cảm giác khó chịu. Một hôm ông ta nghe nói gần đó có vị tiến sỹ nghèo nhưng lúc nào cũng vui vẻ và hạnh phúc. Paul bèn đến gặp tiến sỹ, hy vọng có thể hỏi được bí quyết sống thanh thản.

Đại gia ngân hàng cậy mình có tiền nên thái độ rất kiêu ngạo, vừa vào tới cửa nhà tiến sỹ đã không ngừng trách móc vợ mình không quan tâm đến chồng, con mình thiếu tôn trọng bố, nhân viên thì không biết ơn ông chủ, lại hay đòi hỏi quyền lợi… khiến ông ta không thôi phiền não.

Vị tiến sỹ nghe xong những lời oán thán đó, bèn đưa giám đốc ngân hàng đến trước một cánh cửa sổ bằng kính ở phòng khách nhà mình, hỏi: “Ông nhìn thấy gì qua cửa sổ?. “Tôi thấy có một người đàn ông, một phụ nữ và mấy đứa trẻ. Những đứa trẻ đó đang đùa nghịch. Họ dường như vô cùng viên mãn…”, Paul nói. “Rất tốt”, tiến sỹ mỉm cười và đưa Paul quay lại trong phòng, chỉ lên tấm gương treo ở trên tường: “Hãy nói cho tôi biết, ông nhìn thấy trong gương có những gì?”. “Đương nhiên là chỉ có mình tôi”, Paul bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột. Tiến sỹ bèn cười thủng thẳng: “Cánh cửa sổ làm bằng kính, tấm gương cũng làm bằng kính, nhưng điểm khác nhau duy nhất là mặt sau của gương được tráng một lớp bạc. Đáng nói là, chỉ vì một chút bạc đó, mà người ta không thể nhìn thấy bất kỳ người nào khác ngoài bản thân mình”.

Ảnh minh họa

Paul lặng im ngẫm nghĩ rồi chợt tỉnh ngộ ra đạo lý vốn rất đơn giản đó.

This entry was posted in Kỹ năng mềm and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *