Phải đi tới cuối con đường

Bữa trước, tôi xách ba lô lên, bắt hai chuyến xe bus để tới thăm địa đạo Củ Chi.

Trời nắng chói chang, điều hòa trên xe bus không hoạt động khiến tôi có cảm giác như mình đang sống trong lò thiêu. Đoạn đường từ điểm dừng xe bus tới khu tái hiện vùng giải phóng, tới các hầm, khu căn cứ cũng là những thử thách với cái bụng đói và rệu rã của tôi khi ấy. Tôi vẫn quyết định đi và nghĩ mình có thể ăn trên đường trở về. Sẽ không có chuyện gì quá nghiêm trọng xảy ra, tôi tự trấn an bản thân mình.

Gò lưng đi bộ trong đường hầm dài 70 mét và 120 mét trong tình trạng tối tăm và thiếu ô xi nghiêm trọng, tôi ra ngoài và cảm thấy hoa mắt, chóng mặt. Ánh sáng trước mặt trở thành vùng tối, lấp loáng. Tôi đã không thể nhìn thấy bất cứ điều gì. Cuối cùng, tôi được đưa vào phòng Y tế nằm ngày giữa địa đạo, được cho uống chút nước cam, ăn chút khoai mì để thấy khỏe hơn. Tỉnh táo hơn, người “hướng dẫn viên” trong địa đạo hỏi tôi rằng có muốn đi tiếp không hay muốn được trở ra ngoài trục đường chính. Trong đầu tôi khi ấy là sự băn khoăn rất lớn. Tới đây rồi, tôi nên đi tới cuối đường, nên khám phá hết những điều mình muốn được thấy. Nhưng tôi biết tâm trạng và sức khỏe của mình không ủng hộ điều đó. Tôi đề nghị được đưa ra ngoài và nói cảm ơn vì sự giúp đỡ của người hướng dẫn.

Ở cửa ra, anh lính trẻ ấy đã xoa đầu tôi, như xoa đầu một đứa trẻ và nói: “Người ta luôn gắng đi tới cuối con đường, nhiều khi chỉ bởi tiếc công bắt đầu, nhưng em thì không. Đặc biệt đấy, hãy quay lại với sức khỏe ổn hơn để có đủ sức đi khám phá hết nơi này nhé!” Tôi đã cười thật tươi, chỉ muốn nói rằng tôi nhất định sẽ quay lại và lý do lớn nhất cho hành động ấy chính là để thấy lại nụ cười của anh. Nhưng tôi quyết định giữ nó cho riêng mình. Bởi lúc đó, tôi đã kịp để tâm trí của mình xoay quanh một câu chuyện khác, câu chuyện mang tên “phải đi tới cuối con đường”.

Ảnh minh họa

Bạn có ngạc nhiên không khi tôi kể với bạn câu chuyện về một cô gái đã hết yêu bạn trai của mình nhưng không muốn chia tay, cắn răng duy trì mối quan hệ đã không còn xúc cảm bởi… tiếc công yêu. Bạn bảo, thật không dễ để bắt đầu một mối quan hệ mới, thật khó để bước vào cuộc sống của người khác và để họ bước vào cuộc sống của mình. Bạn cắm đầu đi tiếp dù biết tương lai không hứa hẹn mang đến niềm hạnh phúc cho mình. Những lúc như vậy, tôi chỉ muốn nói với bạn, hãy bỏ tất cả lại và… chạy trốn đi. Để có một khởi đầu mới. Con đường ấy, đâu nhất thiết phải đi hết, bạn luôn có những ngã rẽ khác để đi, hoặc đôi khi, để bắt đầu lại, từ đâu cơ mà.

Bạn có ngạc nhiên không khi tôi kể với bạn câu chuyện về những người đánh rơi ước mơ của mình khi còn trẻ và không biết làm sao để tìm lại, nhất là khi họ đã bước vào một con đường khác. Tôi đang duy trì một blog cá nhân về mảng du lịch, kể lại những hành trình mình đã đi qua. Và thật kì diệu, blog ấy được tìm thấy bởi một chàng trai người Mỹ. Chàng tên Edward, hiện đang làm việc tại công ty kế toán. Hơn một lần, chàng muốn bỏ việc và đi du lịch, đăng ký khóa học ESL (dạy tiếng Anh như ngôn ngữ thứ 2) để kiếm sống ở nước ngoài, nhưng chàng do dự. Chàng nói chàng muốn được sống như tôi, nhưng chàng ngại. Chàng ngại bởi khó khăn của một khởi đầu mới. Chàng ngại bởi con đường kế toán phía trước vốn quá an toàn và bởi đã đặt chân bước vào, chúng ta nên kiên trì đi hết con đường đó.

Thiết nghĩ, quyết tâm là yếu tố cần thiết trong bất cứ lĩnh vực, nghề nghiệp nào. Nhưng đừng ép buộc bản thân mình tiếp tục khi bạn không muốn, khi bạn không thể. Kết quả sẽ không như bạn kì vọng, bạn sẽ cảm thấy mệt mỏi, chán nản và thất vọng với bản thân mình. Đi tới cuối con đường là rất tốt, nhưng chuyển hướng, bỏ dở giữa chừng để đi con đường khác, hoặc đi lại từ đầu cũng là lựa chọn không tồi. Hãy lắng nghe con tim mình để biết đâu là điều nên làm, bạn nhé!

This entry was posted in Kỹ năng mềm and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *