Uốn khi cây còn non

…Nếu từ khi còn nhỏ tâm hồn con được dung nạp nhiều điều tốt đẹp sẽ giống như những lớp phù sa lắng lại và dày lên theo năm tháng, thải lọc đi những tạp chất… để hình thành và nuôi dưỡng trong con nhân cách tốt đẹp.

Ngày cuối tuần, được mẹ chở đi siêu thị, Vy con gái chị Hằng thích thú.

Ngồi sau xe mẹ, cô con gái 9 tuổi hớn hở:

– Tuần sau là sinh nhật của Ngọc Anh và Phương Thảo. Nhân hôm nay đi siêu thị, mẹ cho con mua quà tặng các bạn ấy nhé.

Vào siêu thị thấy con loanh quanh mãi ở các gian hàng bày bán đồ chơi, đồ dùng học tập rồi quầy bán hàng lưu niệm mà vẫn chưa chọn được món đồ ưa thích, chị sốt ruột, hỏi:

– Sao vậy con?

Con bé nhìn mẹ lắc đầu:

– Con không biết chọn cái nào?

– Dây nơ buộc tóc, vòng cổ, vòng tay, đồng hồ báo thức hình con thú… mẹ thấy nhiều cái đẹp đấy chứ?

– Đẹp nhưng mà đắt quá. Con bé có vẻ băn khoăn khi nhìn giá niêm yết trên sản phẩm.

– Sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, tặng cái gì bạn thích cho bạn vui con ạ.

Con bé được mẹ gợi ý, hào hứng:

– Vậy con sẽ mua cái đồng hồ báo thức cho Ngọc Anh, còn Phương Thảo con chỉ mua cái đồ nào đó tầm 5-10 nghìn thôi.

– Sao lại thế?

Chị nhìn con thắc mắc. Con bé trả lời rành rọt:

– Vì hôm sinh nhật con, Ngọc Anh tặng con cái khung ảnh rất đẹp chắc cũng đắt tiền lắm còn Phương Thảo chỉ tặng có mỗi một cái dây buộc tóc rẻ tiền thôi.

Chị lặng im một lát rồi xoa đầu con:

– Mẹ nghĩ hai bạn đều là bạn thân của con thì nên được nhận hai món quà như nhau chứ không nên phân biệt như vậy. Con chơi với Phương Thảo con biết bạn ấy thích gì mà? Con cứ chọn cho bạn ấy món quà mà bạn ấy thích tất nhiên là không quá đắt tiền nhưng không nhất thiết phải bằng số tiền mà bạn ấy đã mua cho con. Có thể ngày sinh nhật con, bạn ấy cũng thích mua cho con những thứ đẹp hơn, thứ mà con thích nhưng vì chưa có điều kiện đó thôi.

Con bé nghe mẹ nói thế liền cầm cái chuông gió lên:

– Con biết bạn ấy thích cái này… nhưng như thế tính ra là con bị thiệt.

– Bạn ấy sẽ rất vui khi nhận được món quà này, con cũng thấy vui phải không?

Con bé gật đầu. Hai mẹ còn rời siêu thị khi trời chạng vạng tối. Suốt dọc đường về cho đến khi nấu bữa cơm tối chị cứ suy nghĩ mãi. Chị nhìn ra một vấn đề rất lớn đằng sau món quà sinh nhật của con. Ở nhà cũng như ở trường, con chị thường được khen khôn ngoan, già dặn hơn các bạn cùng trang lứa. Chị nghĩ đó là đặc tính của con, với lại trẻ con bây giờ có xu hướng “trưởng thành” sớm cũng là việc bình thường. Nhưng chị không ngờ con mới ngần ấy tuổi mà đã so đo, tính toán một cách thực dụng như thế.

Ảnh minh họa

Dù trong vô số điều chị đã dậy con, không có câu chuyện sống ở đời phải luôn tính toán hơn thiệt. Chị cũng không muốn con mình khôn vặt hay khôn lỏi hơn con người khác. Chị muốn con sống hồn nhiên theo lứa tuổi của nó. Bản thân chị trong rất nhiều mối quan hệ đều cố gắng không để lối sống thực dụng, toan tính nhỏ nhen chen vào làm mất đi giá trị của mình. Chị biết giữ điều này trong thời buổi bây giờ cũng không phải dễ. Và chị cũng mong muốn con lớn lên nó sẽ giống chị ở điểm này. Vậy mà…

Chị ngẫm lại không biết từ đâu mà con lại hình thanh những suy nghĩ ấy. Có thể là trong câu chuyện hàng ngày mà con nhìn thấy ở đâu đó trong cuộc sống xung quanh chăng? Cũng có thể từ những câu chuyện làm ăn lỗ lãi của chồng chị vô tình đưa lên bàn ăn, chuyện con thấy mẹ cho bác ruột vay tiền mà phải viết giấy ghi nợ, chuyện cô chú nhà trong nhà cãi nhau vì tiền góp giỗ… và có thể còn nhiều chuyện khác mà con chứng kiến ở bên ngoài cánh cửa gia đình? Lòng chị thực sự lo lắng khi nhìn thấy cái mầm nhân cách của con đang có hướng lệch lạc.

Từ hôm đó, chị dành cho con nhiều thời gian hơn, gần gũi chuyện trò với con, chị cũng mua cho con những bộ sách truyện bồi dưỡng tâm hồn, kể cho con nghe những câu chuyện về cách ứng xử các tình huống khác nhau trong cuộc sống… Hằng ngày, trước một tình huống mà chị nghĩ là có thể sẽ tác động đến suy nghĩ của con chị đều phân tích cho con hiểu. Và cũng từ hôm đó giữa vợ chồng chị có thêm một quy tắc: không bao giờ nói chuyện tiền bạc trước mặt con.

Uốn cây từ khi cây còn non, chị hiểu điều đó. Chị hy vọng những điều chị làm sẽ ngấm dần vào con. Dù biết rằng muốn hay không khi lớn lên con sẽ không thể miễn nhiễm hết tất cả những “thói hư, tật xấu ngoài xã hội” nhưng nếu từ khi còn nhỏ tâm hồn con được dung nạp nhiều điều tốt đẹp sẽ giống như những lớp phù sa lắng lại và dày lên theo năm tháng, thải lọc đi những tạp chất… để hình thành và nuôi dưỡng trong con nhân cách tốt đẹp.

This entry was posted in Kỹ năng mềm and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *